HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC

04/10/2017
(Chia sẻ của bạn Phạm Thị Kiều về cuốn "Hạnh Phúc Đích Thực" - Tác giả: Thích Nhất Hạnh)

Có một câu hỏi luôn luôn ám ảnh trong tâm trí của tôi đó là: Tôi đang làm gì với tuổi trẻ của mình vậy? Câu hỏi này thường xuyên xuất hiện vào một khoảng thời gian cố định – là lúc chông chênh – là khi vừa từ nhà rời đến trường học (với khoảng cách 200km) – là những đêm kì lạ không sao nhắm mắt được. Tôi không nhớ rõ câu hỏi này từ khi nào đã ăn sâu vào trong tâm trí của mình. Chỉ nhớ, thời gian đó cuộc sống với tôi thực sự mệt mỏi. Thật không dễ để nhớ lại xem lí do thực sự tôi lựa chọn ngành học hiện tại của mình là gì... thứ duy nhất rõ ràng là nó trôi qua theo kế hoạch, rõ ràng một cách ngẫu nhiên. Nhưng đến giờ tôi cũng hiểu, điều tôi muốn là gì!

Đó là một buổi sáng mùa Đông, sau thời thiền sớm, tôi nhận cuốn sách HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC được tặng từ một thiền sinh, cùng câu hỏi:“ Muội có nghĩ chúng ta sống cuộc đời của mình theo tiếng gọi của HAI CÁI TÔI không?”. Lúc đó, tôi mỉm cười, giữ im lặng, không trả lời. 

Câu hỏi của hơn một năm về trước đến giờ tôi mới có câu trả lời. “CÓ”, thực ra bản thân tôi không đủ khả năng để trả lời câu hỏi kiểu này, có phần nào đó bên trong biết tất cả, tự nó trả lời. Cơ chế này được khởi động sau những khóa tu thiền và cuốn sách đã đọc rất nhiều lần trong thời gian qua giúp bản thân tôi có những trải nghiệm và những góc nhìn tốt hơn. Ý thức về hơi thở vào, ra tôi nhận ra mình vẫn đang sống và đang thở, tiếp xúc sâu sắc với hình hài của mình, giảm thiểu những căng thẳng và học cách lắng nghe. Tôi học cách sống chậm giữa cuộc đời, không lướt qua nó một cách vội vã, rồi chợt nhận ra, có những thứ, niềm vui tận hưởng mà tiền bạc cũng không mua được. Có những bất trắc trong cuộc sống thay vì kêu than thống thiết thì tôi biết cách nhẹ nhàng đối mặt, những vất vả đâu đó của cuộc sống cũng nhìn dưới góc độ yên bình hơn. Cảm giác lạc lõng, chới với bởi những mối quan hệ, những điều không thể, không muốn nói với ai được giữ lại trong lòng cũng dần được chia sẻ, để giờ đây, bản thân trở nên điềm tĩnh, cũng hết sức nhẹ lòng sau khi đã bước vào đời để đối mặt với nhiều chuyện, không còn sự run rẩy của tuổi 18 đầy bất ổn, nhìn mọi thứ thoáng hơn cũng không còn quá nhiều tâm sự.

Cuộc sống ngắn như thế, chúng ta chỉ sống một lần, quá khứ thì đã qua tương lai thì chưa đến vì vậy hãy trở về với những phút giây hiện tại, trở về chăm sóc nội tâm của mình, trân trọng những gì mình có và đang hiện hữu bên mình, cùng nói với nhau những điều tốt đẹp, cùng nhau làm những điều tốt đẹp để chỉ còn yêu thương cùng lòng thấu hiểu. Có một câu nói mà con đọc được ở đâu đó rằng: ”Hiểu biết là khi ta học thêm được điều gì đó mỗi ngày. Sự thông thái là khi ta biết buông bỏ mỗi ngày.”, biết rằng, bài học về sự buông bỏ là chưa bao giờ dễ dàng, nhưng mỗi ngày trôi qua, bản thân lại lượm lặt được biết bao điều quý giá. Mỗi câu chuyện xảy ra đều mang một bài học giá trị. Mỗi con người tiếp xúc đều có cái đáng quý, đáng học hỏi.

Hãy thôi làm tổn thương chính mình, thôi loay hoay trong sự bế tắc. Dừng lại để lắng nghe chính mình. Dừng lại lắng nghe cuộc sống. Dừng lại để biết nhìn vào mọi cảm xúc (sợ hãi, lo lắng, tức giận, khao khát, ghen tị,...) , gọi tên và học cách chấp nhận nó, học cách buông bỏ, tôi thấy mình nhẹ nhõm vô cùng.

Mỗi ngày,
- GIẢM xem TV 10 phút
- GIẢM Facebook 10 phút

- GIẢM dùng smartphone 10 phút
Hoặc 
- DẬY SỚM 20 phút
Để thực hành thiền
Thiền 30 phút có thể thay đổi cuộc đời một con người.

Còn,...
Ngủ thêm 30 phút cũng thế thôi, chẳng có gì thay đổi cả,... 

Khi biết DỪNG LẠI dù chỉ một vài phút về với mình mỗi ngày, cuộc sống này sẽ nhẹ nhàng hơn, vậy cũng tốt mà.