THƯƠNG - NGUYỄN BẢO TRUNG

15/07/2020

(Chia sẻ của bạn Nguyên Nguyễn về cuốn "Thương"  - Tác giả: Nguyễn Bảo Trung)

  

 

Một cuốn sách nhẹ nhàng. Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cuốn sách mà tôi phải nâng niu khi đọc, nhẹ nhàng như ngỡ chỉ cần cầm chặt nó sẽ đau. Cũng nhờ nó mà tôi có cơ hội tự thưởng cho mình một buổi tối hết sức nhẹ nhàng, thanh thản.

Cuốn sách mang tên Thương. Ban đầu tôi tự hỏi: Tại sao quyển sách chỉ nói về những bác sĩ xoay quanh những mối quan hệ với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân? Chẳng lẽ những bác sĩ mới cần tình thương? Và quyển sách này chỉ đang cố hướng người đọc đến xây dựng tình thương đối với bác sĩ?... Tôi mang rất nhiều câu hỏi cộng với những phân tích về "y đức" nghề y, về đạo đức của các nhân viên y tế đang xuống cấp(?) trong mấy tiết học vừa qua với môn Quản lý nhà nước về Y tế của cô C làm tôi luôn mang trạng thái nghi ngờ nghi ngờ nghi ngờ về nghề y, về hệ thống y tế Việt Nam hiện nay. Nhưng khi đọc quyển sách, tôi luôn ấn tượng với câu nói được xuất hiện khá nhiều trong sách: "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ", tôi lại ngỡ ngàng: Tôi cũng như nhiều người đã đánh giá sai lệch đến mức độ như thế nào về nghề y? Thật sự, khi đọc những dòng trong nhật ký Bác sĩ Thương, có những câu nói là tôi rùng mình:

"...Tiếc là rất ít kênh truyền thông truyền hình trực tiếp để mọi người xem một ca mổ sọ cầm máu, giải áp cho não.
Bác sĩ Ngoại thần kinh sẽ cầm mũi khoan y khoa - y như mũi khoan tường, khoan bốn lỗ (hay hơn) trên sọ. Sau đó dùng lưỡi cưa cưa sọ. Rồi gắp nắp sọ ra đem gửi đông. Máu phụt ra thành vòi nhanh chóng được bác sĩ đưa dao điện tới. Xèo... xèo... Mùi thịt nướng. Mùi máu. Mùi tử vong".


"...Từng đêm trực dài. Ngoại trừ tình thương, mình nghĩ, không có điều gì giữ được chân nhân viên y tế ở lại khoa cấp cứu này. Khi người ta nuôi dưỡng được một tình thương lớn trong lòng thì mọi lời nói và hành động đều trở nên có sức mạnh, sức rung động lớn lao. Nụ cười thành hoa nở. Lời nói thành gió mát. Và ánh mắt thành thơ ca".

... Bởi vì sao mà chân thật quá! Sao mà thầm lặng quá! Sao mà đớn đau quá! Vậy mà trên lớp, chúng tôi - những kẻ tự cho mình là khôn, cứ lấy khí thế "võ mồm" mà sôi nổi phán xét về đạo đức nghề y đang xuống cấp trong khi hàng ngàn nhân viên y tế đang cố gắng chiến đấu để giành giật sự sống của những bệnh nhân thương từ tay tử thần.

Tôi biết chỉ đánh giá quyển sách theo góc độ nghề y theo như cuốn sách tỷ dụ thì không thể nào làm rõ từ "thương" , nhưng trách sao tôi nông cạn quá, chỉ nương theo cái khía cạnh chật hẹp đó mà phân tích một vấn đề "thương" sâu rộng tựa trời biển. Bởi có những thứ "ý tại ngôn ngoại", những thức gì thuộc về tâm linh, tâm hồn thì chỉ có thể cảm nhận bằng tâm linh, tâm hồn. Mong sao tâm linh, tâm hồn đồng điệu được ba phần đã cảm thấy là may mắn. Chứ đừng mong cầu có thể dùng lời nói mà vẽ được từ "thương".

Đôi khi có quá nhiều những dối trá, lừa lọc, làm con người ta nghi ngờ về sự tốt đẹp vốn vẫn đang hiện hữu của cuộc sống. Trên thực tế tôi đã từng như thế này: Trước khi tôi và P trở thành bạn thân, chúng tôi rất ghét nhau. Đi học không bao giờ ngồi chung bàn, chung dãy, không chơi chung, mỗi khi có vấn đề là chúng tôi tranh cãi um lên, không ai chịu ai. Rồi chẳng hiểu vì cớ gì, chúng tôi trở thành bạn thân như hôm nay đã gần mười năm. Hình như con người có thể cảm nhận khi trải qua những cảm giác đối nghịch tương đương như Alexandre Dumas đã nhận định: "Chỉ những ai đã trải qua nỗi đau khổ tột cùng mới có khả năng cảm nhận được hạnh phúc tột cùng". Thì điều đó cũng tương tự, nếu trước đây mình không đau khổ thì bây giờ đã không thương được nhiều như vậy. Tại sao mình đã thương nhiều như vậy, để bây giờ đau khổ đến cực cùng? Như bài Thiền ca của Làng Mai cứ văng vẳng trong những trang sách Thương:

"... Chưa gánh nặng cuộc đời,
lưng chưa đẫm mồ hôi,
làm sao đến
phút nhẹ rơi của lá?
Phải đi từ cái xanh biếc của chồi,
cái hồng thơm của quả,
mới hiểu hết sắc vàng của những chiếc lá khô..."


Thông qua những diễn biến cảm xúc của những bác sĩ thầm lặng của bệnh viện Nhân Đạo, những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân khi trải qua những lời tâm sự với bác sĩ Thương trong chính tâm hồn mình. Tác giả Nguyễn Bảo Trung đã nhắn nhủ: "... hãy cứ yêu thương khi bạn còn có thể nhé. Đúng người, chúng ta trở nên như trẻ con - sống động dễ thương. Sai người, chúng ta sẽ trưởng thành". Bởi vì yêu thương làm ta trở thành một đứa trẻ, đau khổ khiến ta trưởng thành. Dù như thế nào đi nữa, xin hãy cứ thương bằng hết con người mình.